CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Hoàng đế lười biếng


phan 43

 Nếu như ám sát trong thành, dẫu sao cũng quá gây chú ý, dễ dàng bị truy tìm.
Đông Phong Túy cưỡi ngựa, thẳng đến mỏm núi trên đông thành.
Phía xa, hắn liền nhìn thấy một tên bịt mặt kéo một nữ tử ra khỏi xe ngựa.
Chiếc xe ngựa kia rất quen thuộc với hắn, đúng là xe ngựa của Cổ Lạc Nhi.
Người bịt mặt giơ đao lên cao, rồi chém xuống người nữ tử.
Mặt đao phản xạ hàn quang, vô cùng chói mắt.
Đông Phong Túy vốn không kịp nhìn rõ nữ tử kia, chỉ nghĩ đó là Cổ Lạc Nhi, hô hấp bỗng nhiên ngưng lại.
Không kịp nghĩ gì, mũi chân Đông Phong Túy khẽ đạp lên ngựa, mượn lực nâng người lên không trung.
Đồng thời vung tay bắn ra vài ám khí về phía cổ tay tên bịt mặt.
Lạnh lùng quát: "Dừng tay."
Tiếng quát này, như sét đánh giữa trời quang, khiến toàn thân tên bịt mặt run lên một cái.
Lập tức quên phải chém đao xuống, không tự chủ mà nghiêng đầu sang, nhìn theo hướng tiếng quát truyền đến.
Bọn họ kinh hoàng trông thấy, trên bầu trời xanh thẳm, một bóng dáng màu đen nhanh như cắt qua chỗ họ.
May thay tiếng quát của Đông Phong Túy làm cho tên bịt mặt ngưng lại một lúc, tranh thủ thời gian khó có được.
Ám khí chuẩn xác bắn trúng cổ tay tên bịt mặt, đao trong tay hắn "Cạch" một tiếng rơi xuống mặt đất.
Đông Phong Túy sau vài giây đã đứng trước mặt Thi Vũ, bắt lấy nàng, mang nàng ra xa vài trượng, tránh khỏi đám người bịt mặt.
Lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.
Chưa bao giờ biết rằng hắn có thể sợ hãi đến mức này.
Vừa rồi chỉ lo cứu người, còn chưa cảm thấy sợ hãi.
Hiện giờ an toàn, nghĩ lại mới thấy vô cùng đáng sợ.
Nếu như, vừa rồi hắn đến muộn một chút, hậu quả thật không dám tưởng tượng.
Đông Phong Túy một tay kéo Thi Vũ vào trong ngực, gắt gao ôm nàng.
"Lạc Nhi, làm ta sợ muốn chết."
Tâm tình dưới sự kích động, tiếng nói cũng không khỏi run rẩy.
Thi Vũ sợ tới mức không nhẹ, còn tưởng rằng mình đã chết chắc, trăm ngàn lần không ngờ mình được một anh hùng từ trên trời rơi xuống cứu mạng.
Đây không phải cảnh tượng thường xuất hiện trong kịch sao?
Quá kích thích, trái tim nhỏ bé của nàng không chống đỡ nổi.
Thi Vũ "A" một tiếng, liền hôn mê bất tỉnh.
Cảm thấy thân thể người trong lòng xụi lơ, Đông Phong Túy hoảng sợ gọi.
"Lạc Nhi, nàng sao vậy?”
Cúi đầu nhìn, người trong ngực không phải Cổ Lạc Nhi, rõ ràng là một nữ tử xa lạ.
Không, cũng không thể xem là xa lạ, dung mạo của nàng ta hắn đã nhìn qua ở đâu đó.
Đông Phong Túy sửng sốt thật lâu, mới kịp phản ứng, đây là Thi Vũ hầu bên Cổ Lạc Nhi.
Vậy còn Cổ Lạc Nhi? Nàng vẫn đang ở trong xe ngựa sao?
Đông Phong Túy đỡ Thi Vũ đang hôn mê, cầm đao xông qua, trong lòng sợ hãi nhìn chằm chằm tên bịt mặt, đi tới trước xe ngựa.
Vén màn xe nhìn vào bên trong, trong xe ngựa trống không.
Lạnh giọng quát hỏi.
"Các ngươi muốn hại Tiên phi nương nương? Nàng đang ở đâu?"
Đám người bịt mặt bị tiếng rét lạnh của hắn làm sợ tới mức tim đập thình thịch, không tự chủ mà gật đầu.
Lắp bắp trả lời.
"Là, là có người phái chúng tôi đến giết Tiên phi nương nương."
"Trên tay ngài đang ôm, không phải nàng sao?"
Lúc này tâm tình của Đông Phong Túy lúc đã bình tĩnh trở lại, biết rằng đám người này đã tìm lầm người.
Đổi lại cách hỏi.
"Trong xe ngựa chỉ có một mình nàng sao? Còn có người nào không?"
Tên bịt mặt lại lắp bắp trả lời.
"Không có, không có."
"Chỉ có một phu xe, đã bị bọn tôi đạp khỏi xe ngựa rồi."
Lúc này Đông Phong Túy mới yên tâm.
Hắn biết phu xe đó, khi hắn đuổi trên đường cái y vẫn còn đang rên rỉ bên đường chưa rời khỏi hiện trường, không phải là Cổ Lạc Nhi giả trang.
Đông Phong Túy đang giả trang thành bộ dáng Đạp Tuyết công tử.
Xuyên qua mạng che mặt, hắn lạnh lùng quét mắt nhìn quanh đám người bịt mặt.



Chương 123: Đồng hành
Đám người bịt mặt không biết hắn sẽ xử lý chúng thế nào, tất cả đều sợ tới mức chân run cầm cập.
Đông Phong Túy vội vã đi tìm tung tích Cổ Lạc Nhi, không rảnh dây dưa với chúng cho vướng chân.
Quát: "Trở về nói với người sai khiến các ngươi, nếu còn dám hại Tiên phi nương nương, cẩn thận cái mạng nhỏ của nàng ta."
"Vâng, vâng."
Đám người bịt mặt không ngừng đáp lại.
"Đều cút đi."
Đông Phong Túy gầm lên.
Đám người bịt mặt như được đại xá, vừa lăn vừa bò chạy xuống núi.
Đông Phong Túy tháo nón trên đầu xuống, cởi áo choàng trên người, bọc qua loa lại một chỗ, nhét vào trong tay nải trên lưng ngựa.
Cúi người xuống, dùng tay véo Thi Vũ.
(aaaaa, đồng chí Túy, có nhất thiết phải véo người ta không? : )) )
Thi Vũ từ từ tỉnh dậy, mù mịt nhìn Đông Phong Túy trước mặt, nhất thời không hiểu chuyện gì xảy ra.
"Lạc Nhi đâu? Nàng ấy đâu rồi?"
Đông Phong Túy hỏi.
Lúc này Thi Vũ mới tỉnh ngộ lại, hiện giờ nàng đang nửa nằm trên người Đông Phong Túy.
Đông Phong Túy là ai? Ngài là hoàng thượng đó, há lại để cho một nữ tử nho nhỏ như nàng mạo phạm.
Vội vàng đứng dậy, muốn hành lễ với Đông Phong Túy.
Đông Phong Túy vội cản nàng, hỏi: "Nói mau, Lạc Nhi đi đâu?"
Thi Vũ bất chấp nhìn tình hình xung quanh, cũng bất chấp nhớ lại vừa rồi rõ ràng mình được một anh hùng cứu mạng, nhưng sao hiện giờ Đông Phong Túy lại ở trước mặt nàng.
Đáp: "Bẩm hoàng thượng, nương nương nói Người có chuyện quan trọng, để nô tỳ đến Minh Châu lâu chuyển lời cho công chúa. Về phần Người đi đâu, nương nương không nói gì cả, nô tỳ cũng không biết."
"Nàng để ngươi chuyển lời gì?"
"Người nói, Người sẽ đến Minh Châu lâu trễ hơn."
"Chỉ một câu này thôi?"
Đông Phong Túy nhíu mày.
Cổ Lạc Nhi có chuyện gì, sao phải bí mật hành động?
Dưới chân núi vang lên một hồi vó ngựa, rất nhanh một đoàn nhân mã xuất hiện trước mặt Đông Phong Túy.
Chính là thị vệ đã bẩm báo với Đông Phong Túy, người được an bài tới cứu Cổ Lạc Nhi.
Đông Phong Túy bất mãn nhìn bọn họ.
Hành động chậm chạp như vậy, nếu hắn không tự mình chạy đến, nếu Cổ Lạc Nhi là người ngồi trong xe, chẳng phải đã bị những tên kia hại chết rồi sao?
Bọn thị vệ thấy sắc mặt Đông Phong Túy không tốt, sợ tới mức lăn từ trên ngựa quỳ xuống.
"Chúng thần đến chậm, xin Hoàng thượng thứ tội."
"Thôi. " Đông Phong Túy khoát tay, "Xuống núi đi."
Thực ra, sau khi bình tĩnh ngẫm lại, những thị vệ này cũng không tính là chậm.
Chỉ trách, năng lực bọn họ có hạn.
Dù sao Cổ Lạc Nhi không xảy ra chuyện gì, không cần phải so đo thêm.
Mới đi về phía trước không xa, rất xa lại có một con ngựa chạy về phía bọn hắn.
Đông Phong Túy vừa thấy người cưỡi ngựa, tâm lập tức lại căng lên.
Tốc độ ngựa cũng nhanh hơn, tiến ra đón.
Hắn đã nhận ra, người ngồi trên ngựa kia chính là một trong những người hắn phái đi thầm bảo vệ Cổ Lạc Nhi.
Y vội vã chạy đến tìm mình, chẳng lẽ Cổ Lạc Nhi đang gặp nguy hiểm?
Khoảng cách giữa hai con ngựa ngày càng gần hơn.
Ám vệ đi tới trước mặt Đông Phong Túy, lăn xuống ngựa, gấp gáp bẩm báo với Đông Phong Túy.
"Hoàng thượng, không xong rồi, Lãnh Dạ công tử muốn bắt nương nương."
"Sao lại thế này? Bọn họ đang ở nơi nào?"
Ám vệ đáp: "Ở phía tây ngoại ô."
"Nhanh, qua đó xem."
Đông Phong Túy quất ngựa đi trước, vọt lên dẫn đầu.
Ám vệ vội vàng theo sau, tranh thủ bẩm báo chuyện vừa xảy ra với hắn.
Mấy người bọn họ thầm bảo vệ Cổ Lạc Nhi căn bản không biết Cổ Lạc Nhi đang có chủ ý gì, bởi sợ bị nàng phát hiện, bọn họ không dám đến gần nàng quá.
Chỉ thấy nàng cùng hai người Nguyên Phương Vân Phi thấp giọng nói gì đó, sau đó liền dẫn Vân Phi tìm vài tên tùy tùng đến tây ngoại ô.
Đến mỏm núi tây ngoại ô, Cổ Lạc Nhi để người khác dùng một sợi dây thừng thật dài trói nàng lại.
Bọn họ đều thấy nhưng không giải thích được.
Chưa bao giờ biết rằng, nương nương còn có loại nhã hứng này, bị người khác bắt cóc tống tiền rất vui vẻ sao?
Đang hết sức kinh ngac, đột nhiên Lãnh Dạ từ trên trời rơi xuống trước mặt Cổ Lạc Nhi.
Cổ Lạc Nhi chào hỏi y, nói vài chuyện vô nghĩa không đâu.
Mà Lãnh Dạ hiển nhiên không có hứng thú nói chuyện phiếm với nàng.
Mặt lạnh nói: "Cổ Lạc Nhi, thủ đoạn kéo dài thời gian ấy chỉ có thể đối phó với Phùng Thái úy, tiếc rằng lại vô dụng với bản công tử. Hãy bớt sàm ngôn, đi thôi."
Nói xong liền vọt qua đám người Vân Phi, định bắt Cổ Lạc Nhi.
Mắt thấy đám Vân Phi không phải đối thủ của Lãnh Dạ, mấy người bọn họ cũng gấp gáp, tiến lên ngăn cản Lãnh Dạ, bảo vệ Cổ Lạc Nhi.
Xét theo Đông Phong Túy đã dặn dò, nếu gặp nguy hiểm, nhất định phải phân phó một người về bẩm báo với hắn, không được cho toàn bộ xuất trận.
Cho nên ám vệ này xuống núi, tìm đến Đông Phong Túy.
Sườn núi không cao lắm, rất nhanh y đã xuống đến chân núi.
Vừa mới tới chân núi, liền nghe thấy từng đợt kêu thảm trên đỉnh núi, cũng không biết tình hình lúc ấy ra sao.
Đông Phong Túy tức giận muốn đánh mình một trận.
Hắn cẩn thận mấy cũng có sơ sót, tuy hắn đã đáp ứng Lãnh Dạ ba tháng sau đến Ma Thiên Nhai, nhưng lại không yêu cầu Lãnh Dạ không được động đến Cổ Lạc Nhi.
Hắn thật sự đã quá sơ suất.
Đông Phong Túy bằng tốc độ nhanh nhất đuổi tới tây ngoại ô, nơi Cổ Lạc Nhi đã bố trí bị bắt cóc.
Lãnh Dạ và Cổ Lạc Nhi đều không thấy bóng dáng.
Trên mặt đất, Nguyên Phương Vân Phi, cùng với rất nhiều thị vệ đều nằm la liệt mà rên rỉ.
May mà không có ai mất mạng.
"Nương nương đâu? Nàng thế nào rồi?"
Đông Phong Túy nhảy xuống ngựa, bắt lấy Nguyên Phương bị thương nhẹ nhất, chất vấn hắn.
"Nương nương đã bị Lãnh Dạ bắt đi. Thuộc hạ vô năng, không bảo vệ tốt nương nương, thỉnh Hoàng thượng trách phạt."
Đông Phong Túy không kiên nhẫn nghe hắn nói nhảm phần sau.
Tiếp tục truy vấn: "Nương nương có bị thương không? Lãnh Dạ có để lại lời nào không?"
Nguyên Phương đáp: "Bẩm không có, nương nương không bị thương. Lãnh Dạ nói, hắn muốn dẫn nương nương tới Cô Hồng Bảo, hắn ở Cô Hồng Bảo đợi Hoàng thượng đại giá quang lâm."
Nghe đến Cổ Lạc Nhi không bị thương, hơn nữa Lãnh Dạ còn để lại lời, hiển nhiên là dùng Cổ Lạc Nhi làm vật thế chấp, buộc hắn tới Cô Hồng Bảo.
Biết Cổ Lạc Nhi tạm thời không đáng ngại, Đông Phong Túy thoáng yên tâm.
Hỏi Nguyên Phương ngọn nguồn câu chuyện, Đông Phong Túy đoán ra được dụng ý của Cổ Lạc Nhi.
Nàng nhất định đã nghi ngờ mình là Đạp Tuyết công tử .
Khi trở lại Tử Tiêu Cung, sau khi thấy bức họa hỏng Cổ Lạc Nhi đặt trên giường, Đông Phong Tuy đã hiểu ra toàn bộ.
Không khỏi hối hận.
Hắn vốn định làm lễ phong hậu xong sẽ nói với Cổ Lạc Nhi việc hắn là Đạp Tuyết công tử, bởi vì, hắn không muốn xảy ra chuyện ngoài ý muốn trước đó.
Kết quả, hắn cẩn thận quá mức lại phát sinh chuyện ngoài ý muốn.
Nếu không, Cổ Lạc Nhi nhất định sẽ không chạy đến tây ngoại ô.
Nàng có ám vệ bảo vệ, Nguyệt quý phi sẽ không bắt cóc được nàng, ngay cả Lãnh Dạ cũng không có cơ hội đến tây ngoại ô bắt nàng.



Chương 124: Đồng hành 2
Đông Phong Túy tự mình trách mình, đổ hết trách nhiệm lên bản thân.
Thực ra, Lãnh Dạ đã quyết định bắt cóc Cổ Lạc Nhi, dùng bản lĩnh của y, đương nhiên dưới tình huống nào cũng có thể bắt cóc.
Trừ phi Đông Phong Túy một tấc không rời khỏi nàng.
Chỉ có điều, Cổ Lạc Nhi trùng hợp lại tạo cho y một cơ hội thuận lợi.
Thực ra Đông Phong Túy cũng hiểu được điểm ấy.
Nhưng mỗi lần vừa chạm đến ý niệm này, hắn liền lập tức xua tan nó.
Bất luận là thế nào, tại hắn nên Cổ Lạc Nhi mới bị bắt cóc , hắn sao có thể trốn tránh trách nhiệm?
Đông Phong Túy vội vàng chuẩn bị hành trang cho mình, chỉ giao lại ba việc đơn giản.
Lệnh cho Lý Tiến trở lại Nghị Chính phòng, xử lý công việc như bình thường.
Cấm túc Nguyệt quý phi trong Kim Thiền cung, không có mệnh lệnh của hắn, không được phép ra khỏi cửa cung một bước.
Lễ phong hậu tạm thời hoãn lại.
Sau khi giao lại tất cả, không mang người theo, tự mình dùng thường phục xuất cung, tới Cô Hồng Bảo tìm Lãnh Dạ.
Về chuyện hắn không có ở trong cung, An Thụy sẽ nghĩ cách giúp hắn che giấu, hắn không cần phải lo lắng.
Hiện giờ hắn chỉ lo lắng một điều, Lãnh Dạ sẽ đối xử như thế nào với Cổ Lạc Nhi.
Cổ Lạc Nhi tuyệt đối không thể ngờ, bản thân đạo diễn tiết mục bắt cóc, kết quả lại bị bắt cóc thật.
Hơn nữa, lại còn bị trùm sát thủ khiến giang hồ nghe danh đã khiếp sợ bắt cóc.
Lúc ấy, nàng có ý đồ tìm chút đề tài, kéo dài thời gian với Lãnh Dạ.
Dùng danh tiếng Đạp Tuyết công tử, có thể sẽ không thua kém Lãnh Dạ.
Há đoán được Lãnh Dạ liếc mắt một cái đã nhìn thấu ý đồ của nàng.
Cổ Lạc Nhi nghe thấy y nói ra ý đồ của mình, thầm than xui xẻo.
Nàng thật sự rất đen đủi, mới gặp phải một người như vậy.
Võ công cao cường chưa nói, lại còn thông minh như vậy.
Song, nói đi cũng phải nói lại, người không thông minh có thể luyện thành tuyệt đỉnh võ công sao?
Cũng giống như Đông Phong Túy, tiếp xúc mấy ngày nay, càng ngày nàng càng phát hiện, hắn là một người xuất chúng thông minh tuyệt đỉnh.
Tuy bề ngoài lười biếng, nhưng thật ra bất cứ việc gì hắn đều nắm trong tay.
Hắn là Đạp Tuyết công tử, nàng tuyệt không cảm thấy kỳ quái.
Tâm tư không tự chủ lại chuyển sang Đông Phong Túy.
Lại thấy tay Lãnh Dạ có chút giương lên, như muốn xuống tay với đám thị vệ xung quanh.
Cổ Lạc Nhi vội vàng kêu lên: "Ngươi không được làm hại bọn họ. Nếu ngươi giết bọn họ, ta cũng sẽ chết theo, xem người mang ta đi bằng cách nào."
Lãnh Dạ lạnh giọng nói: "Ai nói ta muốn giết bọn hắn?"
Lãnh Dạ y sẽ không dễ dàng động thủ giết người, chỉ khi tiếp nhận nhiệm vụ y mới ra tay.
Mà nhiệm vụ, cũng không dễ dàng để y tiếp nhận.
Tất cả hộ vệ không cam lòng vẫn muốn ngăn cản, bị Lãnh Dạ nhấc tay một cái đã đánh cho đến nỗi không bò lên được.
Cổ Lạc Nhi thân bất do kỷ bị Lãnh Dạ xách lên, mang xuống dưới chân núi, ném lên một con ngựa.
Hiển nhiên Lãnh Dạ đã sớm chuẩn bị, dưới núi có hai con ngựa, một con cho hắn và một con cho nàng.
"Đi, theo ta về Cô Hồng Bảo."
"Tại sao ta phải đi theo ngươi?"
"Bởi vì ngươi không còn lựa chọn nào khác."
"Ta không biết cưỡi ngựa."
Cổ Lạc Nhi làm bộ loay hoay với dây cương, dáng vẻ khó khăn xoay sở.
Thực ra chính là muốn kéo dài thời gian.
Lãnh Dạ liếc nàng một cái, giả vờ như đã hiểu ra.
"Ngươi muốn cưỡi chung ngựa với ta?"
"Ai thèm cưỡi chung với ngươi chứ?"
Cổ Lạc Nhi căm tức trừng mắt nhìn Lãnh Dạ.
Thấy một tay y buông lỏng dây cương, dáng vẻ như muốn xách mình qua, vội vàng nói: "Ta đột nhiên nhớ ra, hình như ta biết cưỡi ngựa ."
Lãnh Dạ không thèm lên tiếng, cưỡi ngựa dẫn đầu đi trước.
Cổ Lạc Nhi từng học theo thị vệ cách cưỡi ngựa, bởi vì, ở thời không này cưỡi ngựa là một kỹ năng hạng nhất.
Mặc dù chưa thuần thục lắm, nhưng cưỡi ngựa trên đường bằng phẳng thế này không thành vấn đề.
Hơn nữa, có vẻ Lãnh Dạ rất hiểu nàng, chọn cho nàng một con ngựa tính tình ôn hòa.
Cổ Lạc Nhi vô cùng không vui vẻ cưỡi ngựa, chậm chạp theo sau y, kéo khoảng cách thật lớn với y.
Lãnh Dạ bỗng chốc dừng ngựa, quay lại trước mặt Cổ Lạc Nhi.
"Xem ra, ngươi đúng là không biết cưỡi ngựa, hay là, ngươi rất muốn ngồi chung ngựa với ta?"
Cổ Lạc Nhi thầm mắng một câu, bọn soái ca cổ đại đều lưu manh tự đại như vậy sao?
Đừng tưởng rằng bộ dáng đẹp một chút, tất cả nữ nhân đều nguyện ý thuận theo.
Hừ, Đông Phong Túy cũng cùng một dạng, kiêu căng chảnh chọe vô cùng.
Còn cả Đạp Tuyết công tử nữa, đều giống nhau cả.
Bất luận gặp phải chuyện gì, Cổ Lạc Nhi đều rất tự nhiên liên tưởng đến Đông Phong Túy.
Chính nàng cũng không ý thức được điểm này.
Ngoài miệng trả lời: "Mới đầu không quen lắm, sẽ xong ngay đây."
Không dám tiếp tục kéo dài thời gian, nàng nhìn cũng biết, nhẫn nại của Lãnh Dạ sắp tới cực hạn rồi.
Hiện giờ y chỉ bắt nàng đến Cô Hồng bảo, không có nguy hiểm gì cả.
Nếu chọc giận y, không biết chừng y sẽ ngược đãi mình.
Do đó, Cổ Lạc Nhi rất thức thời thúc ngựa nhanh hơn.
Trong lòng cuối cùng vẫn không cam lòng, gương mặt luôn vô ưu vô lo cũng cứng nhắc hơn.
Lãnh Dạ thấy nàng yên lặng suốt một đoạn đường, hỏi: "Không vui?"
Cổ Lạc Nhi liếc y một cái, nói nhảm, thấy ai bị bắt cóc mà còn vui vẻ chưa?
Lãnh Dạ trầm mặc một hồi, nói: "Cho ngươi vài lý do, có lẽ, ngươi sẽ rất vui vẻ tới Cô Hồng bảo."
"Hả? Lý do gì?"
Cổ Lạc Nhi không thể không thừa nhận, lòng hiếu kỳ của nàng đã bị Lãnh Dạ dụ ra.
"Thứ nhất, chính ngươi giả vờ bị bắt cóc, thật ra chỉ muốn biết Đạp Tuyết công tử có phải là Đông Phong Túy, đúng không?"
Cổ Lạc Nhi gật gật đầu.
"Ngươi nói đúng một nửa. Ta chỉ muốn biết Đạp Tuyết công tử rốt cuộc là ai."
Lãnh Dạ cũng không tranh cãi với nàng.
Chỉ lạnh nhạt nói: "Ta đoán, ngươi đến Cô Hồng bảo, Đạp Tuyết nhất định sẽ tới cứu ngươi. Ta bắt cóc ngươi, so với việc ngươi giả bộ bị bắt cóc sẽ thiết thực hơn."
"Làm sao ngươi lại khẳng định, Đạp Tuyết sẽ đến cứu ta?"
Cổ Lạc Nhi nhớ lại, từ sau lần Đạp Tuyết công tử cứu nàng, không hề xuất hiện lại trước mặt nàng.
Nàng thường hoài nghi, nói không chừng Đạp Tuyết công tử chỉ đúng lúc ngang qua, bởi hắn xưa nay vẫn hành hiệp trượng nghĩa, mới cứu nàng.
Đối với nàng người đó không hề quan tâm.
Nhưng lời của Lãnh Dạ lại khiến nàng ngẩn ra.
Lãnh Dạ nói: "Bởi vì, hắn rất quan tâm đến tính mạng ngươi. Sở dĩ ta cho ngươi nuốt nửa viên giải dược, chính là vì hắn đã đồng ý đến Ma Thiên Nhai với ta."
"Hắn đi tìm ngươi?" Cổ Lạc Nhi kinh ngạc hỏi, "Ma Thiên Nhai là như thế nào?"
Nàng còn tưởng rằng, Lãnh Dạ cho nàng nửa viên giải dược, là vì còn muốn nàng tiếp tục nằm vùng bên Đông Phong Túy.
Còn tưởng rằng, những lời nàng lừa gạt Lãnh Dạ đã có tác dụng.
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71
Phan_72 end
Phan_Gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .
pacman, rainbows, and roller s